'' Thuyền ơi có nhớ bến chăng Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền''
Anh chàng nghe thấy cũng hát vọng sang giãi bày :
''Thuyền đây đã dựng cột buồm Ngặt vì một nỗi đồn tuần bên sông''
Cô bồ hiểu ý nhưng muốn mách nước, liền hát:
'' Đồn tuần thì mặc đồn tuần. Đóng thuế một lần rồi nó cho đi''
Anh chàng nghe vậy, buồn bã trả lời ngao ngán:
"Vốn liếng anh có ra gì? Nếu mà đóng thuế còn chi cột buồm?"